DancoTravel » Du lịch nước ngoài | Du lịch trong nước

Cẩm nang du lịch Tây Nguyên

Thông Tin Tư Vấn Du Lịch Tây Nguyên

Tháng 12 dương lịch là thời điểm lý tưởng để du khách đến Tây Nguyên bởi lúc này nơi đây diễn ra nhiều lễ hội và là mùa hoa dã quỳ nở vàng rực trên đất đỏ bazan.

Đi Tây Nguyên mà không uống rượu cần thì coi như chưa tới Tây Nguyên. Nhưng mỗi dân tộc ở Tây Nguyên lại có văn hóa uống rượu cần khác nhau mà du khách cần tìm hiểu.


Người dân Xêđăng có lệ: Trước khi uống rượu chủ nhà đặt gan gà thái miếng lên tai ghè rồi khấn thần linh. Già làng luôn là người uống đầu tiên. Thường khách được mời cầm cần đầu tiên, nhưng khách nên mời già làng và chủ nhà uống trước.  Với người H’Rê, khi mọi người đã ngồi quanh ghè rượu, chủ nhà đứng dậy, rút một cọng tranh trên mái nhà cắm vào ghè rượu (tượng trưng cho việc mời trời và tổ tiên uống trước), sau đó đổ nước. Nếu chủ nhà đổ nước đầy miệng ghè, đó là cách tỏ ý kính trọng khách. Khách phải uống hết phần rượu mời mới là quý nhau.
Thông thường, mỗi cuộc rượu có một người điều hành được cử ra. Cần phải được liên tục chuyển từ người này sang người khác. Ai không uống phải dùng ngón tay cái bịt đầu cần.Du khách còn nên biết được nhiều phong tục khác.

Nhà Dài Êđê có hai cầu thang, một là cầu thang Cái – dành riêng cho phụ nữ và khách quý lên xuống. Đỉnh của cầu thang được đẽo giống như mũi con tàu, phía dưới có một vầng trăng khuyết và bộ ngực phụ nữ tượng trưng cho chế độ mẫu hệ. Cầu thang Đực thường nhỏ hơn rất nhiều và được đặt cách xa phía bên trái dành cho những người đàn ông trong gia đình lên xuống. Thường bậc của hai loại cầu thang trên có số lẻ: 3,5,7 (người Êđê thích nhất con số 7).


Nếu du khách muốn biết gia đình nào có bao nhiêu con gái, hãy nhìn vào cửa sổ: nhà nào có bao nhiêu cửa sổ thì có bấy nhiêu con gái. Cửa sổ đóng kín nghĩa là cô gái ấy chưa “bắt chồng”, còn cửa sổ nào mở rộng có nghĩa là cô gái ấy đã “bắt chồng”.


Tháng 12 dương lịch là thời điểm lý tưởng để du khách đến Tây Nguyên, bởi lúc này sẽ diễn ra nhiều lễ hội và là mùa hoa dã quỳ nở vàng rực trên đất đỏ bazan. Trong cái se lạnh chớm thu sang đông, hoa dã quỳ càng tôn vẻ đẹp của một vùng đất vẫn còn kỳ bí nên dã quỳ còn được ví là hoa báo đông.

Tây Nguyên có nhiều đường dốc đồi núi. Khi đi du lịch, du khách nên mang theo giày thấp, mềm và có nhiều gai để bám chắc khi leo. Khi leo núi, bạn nên đi 2 đôi vớ, 1 vớ mỏng bên trong (không nên đi vớ nilông hay vớ giấy bên trong) mà nên đi vớ mềm thấm mồ hôi và 1 đôi vớ dài bên ngoài để trùm lên quần tránh muỗi. Sử dụng 2 đôi vớ sẽ giảm độ cọ của giày và chân, tránh làm phồng rộp da chân. Du khách cũng nên chọn loại quần áo dễ thấm mồ hôi và thoải mái khi di chuyển.

Một chuyến du lịch bụi Ban Mê khi tết vẫn còn đầy sắc mai vàng. Phố núi, những con đường mênh mang dã quỳ vàng, xuyến chi trắng, thầm lặng níu kéo lòng người. Và tôi đã đi trong sự mời gọi đó…

Từ Sài Gòn, bạn có thể gọi điện cho nhiều hãng xe tư nhân lấy chỗ, xe sẽ đưa bạn đến tận nơi nào bạn yêu cầu ở thành phố Ban Mê Thuột, giá từ khoảng 80 đến trên 130.000 tuỳ theo ngày thường và lễ tết.
Thời tiết sau tết ở Ban Mê gió lạnh và khô. Sáng sớm, phố núi đón tôi trong sương giá mờ mờ và trong trẻo hơi thở phả ra từ cánh mũi. Một ngụm cà phê nơi góc quán giữa phố núi, lại thấy hồn xao động với chuyến đi trong dự kiến.
 
Buôn Đôn đi bụi


Tôi quyết định đi Buôn Đôn. Chẳng cần phải chuẩn bị nhiều, một chiếc gắn máy, một guide là dân Buôn Mê, vậy là, cuộc hành trình 40km tính từ thành phố Ban Mê Thuột đến Buôn Đôn coi như đã sẵn sàng cho những gì tôi muốn khám phá.

Từ Ban Mê Thuột muốn đến Buôn Đôn, cứ chạy thẳng con đường Phan Bội Châu. Cái khí lạnh tan dần khi khoảng cách thành phố cứ ngày một rời xa ở phái sau lưng. Bù lại, Buôn Đôn đón chúng tôi trong mùi ngạt ngào say của hoa cà phê đang vào mùa rộ nở. Chầm chậm thả xe đọc đường, rồi ngắm không biết chán những đồng cỏ mênh mông, những ngôi nhà gỗ, những hàng rào gỗ và những đàn bò dê thong thả nhai cỏ, hưởng nắng gió và mây trời. Chợt, tận trong niềm say mê kỳ lạ của người ham lang bạt, chợt mơ ước cũng một căn nhà gỗ nhỏ, một trang trại với hàng rào gỗ cũ kỹ, để về…
   
Điểm đầu tiên cho chuyến hành trình, chúng tôi ghé khu làng đảo Buôn Đôn, đây là khu vực mới vừa được khai thác du lịch. Nơi đây bạn cũng có thể cưỡi voi, đi cầu treo… Dòng Serepok chảy ngang qua khu vực này có một đoạn phải băng qua ghềnh đá, nên rất sống động. Đến đây, nếu đi theo nhóm, bạn có thể sinh hoạt múa hát tự do ngoài trời, hoặc ngồi lắt lẻo theo những chiếc rễ cây rừng mà ngắm dòng Serepok.

Tại khu vực còn khá hoang vắng này có một nhà dài dân tộc, bạn có thể vào ngắm trống đồng, cồng chiêng, nhìn người dân tộc thêu thùa đàn hát và nếu thích thú cũng có thể mua một vài món quà về làm kỷ niệm.

Lắt lẻo cầu treo


Tại khu du lịch cầu treo của Buôn Đôn, tôi đến vừa vặn với một bữa trưa cơm lam – gà nướng, đặc sản ở đây. Muốn ăn ở nhà hàng của khu du lịch hay bạn muốn hoà nhập với thiên nhiên, vừa ăn, vừa nghe tiếng nước chảy, tiếng gió hú, tiếng cười rộn vui của những nhịp chân lắc lư cầu treo thì đều được. Những sàn gỗ lớn ở khu vực cầu treo sẽ là nơi bạn có thể ngồi nghỉ chân, ăn uống, hát hò…Giá cả cho một bữa ăn uống ra trò cũng không quá đến nỗi đắt đỏ.

Dòng Serepok đoạn này có vẻ rất yên bình. Nhưng cầu treo thì lại quá ấn tượng. Bạn sẽ rất ngỡ ngàng những rễ cây rừng, những dây leo vòng quanh trên đầu, trước mặt. Có lúc, giữa những lúc lắc cầu treo mê say, bạn lại thấy bạn và thiên nhiên gần như một.
Rời cầu treo, cúng tôi lại đi bộ vòng quanh khu vực để xem các khu nhà bán đồ lưu niệm, nhớ trả giá mặc dù giá thách cũng không đến nỗi quá cao. Nhiều món bạn có thể mua được như khăn choàng cổ bằng tơ, khăn dệt có hoa văn rất tây nguyên, những chiếc túi đeo nho nhỏ…

Cách khu cầu treo chừng 500 mét còn khu sàn nhà cổ trăm năm. Tôi tạt qua một chút để ngắm kiến trúc của nó. Nếu dư dả thời gian, cũng có thể đăng ký vượt thác, cưỡi voi…

Vào YokĐon đi thuyền độc mộc

Đây là khu bảo tồn vườn quốc gia YokDon. Từ cầu treo, chúng tôi đi thêm một đoạn đường khoảng 20 phút xe gắn máy. Khu vườn quốc gia này khá yên tĩnh. Rừng khộp mùa tết ánh vàng màu lá, đẹp một cách lạ kỳ. Rừng bao quanh hồ Dak Minh. Buổi chiều mát, có thể lướt thuyền độc mộc trên hồ này ngắm cảnh hoàng hôn.

Khu vực này cũng có dịch vu cưỡi voi xuyên rừng, tuỳ theo yêu cầu của khách, bạn có thể yêu cầu trực tiếp với nài voi, giá cho chuyến đi có thể rẻ hơn một ít. Các dịch vụ leo núi, cắm trại, đi xe đạp địa hình cũng được chuẩn bị khá chu đáo theo yêu cầu. Khu vực này cũng có sẵn một nhà hàng ăn uống, khu nhà trọ để phục vụ ngơi nghỉ…

Trở về từ Buôn Đôn, nhiều thứ vẫn còn đọng lại phía sau lưng, phía trước mặt và xung quanh nữa. Những căn nhà gỗ mộc, những đôi mắt của người dân tộc, những đàn bò dê thong dong, dòng Sêrepok tang tình…

“Còn thương nhau thì về Buôn Mê…”. Chuyến đi rong của bạn có thể còn chưa kết thúc. Bạn trở về từ Buôn Đôn, lại không thể không ghé chân vào một quán cà phê phố núi, một quán nem nướng, bánh xèo… Ban Mê còn nhiều thứ để bạn đi, ngắm, ăn…rồi nhớ…

Các tin khác: